Minh Ngọc luôn túc trực bên Tiểu An từ khi cậu ta ra khỏi phòng cấp cứu, Mỹ Lệ nhìn thấy dáng vẻ Minh Ngọc như vậy tuyệt nhiên cô cảm thấy bất lực.
Trợ lý An là người vui tươi, tính tình rất tốt giờ đây đang nằm bất động trên giường bệnh. Không biết bao giờ sẽ tỉnh, nếu có tỉnh liệu còn nhớ đến những người xung quanh hay không?
Lục Minh đi vào trong gương mặt u sầu khiến cô lặng lẽ đi theo “ Cô về nghỉ ngơi đi, cậu ta để tôi chăm sóc ” anh nói với Minh Ngọc.
Minh Ngọc lắc đầu, cô không đồng ý cô muốn ở bên đợi cậu ta tỉnh lại. Nhìn Tiểu An như này lòng cô đau quạnh, cô nước mắt rơi lã chã đưa đôi tay cậu ta nắm lại chỉ mong cậu sớm tỉnh lại.
“ Tôi đã báo tin về gia đình cậu ta rồi, cô mau về nghỉ ngơi ” Lục Minh hơi lớn tiếng nói
Mỹ Lệ đành đến gần “ Minh Ngọc cô nên về nghỉ ngơi tôi, nếu cô không tự chăm sóc bản thân tốt thì sao có thể chăm sóc được cậu ta ” lời cô nói rất đúng, nếu Minh Ngọc không chăm tốt thì sao có thể sóc được người bệnh bây giờ.
Minh Ngọc đành xuống nước đồng ý, cô đi về mà tâm trí không vững. Mỹ Kệ bước đến dìu cô ấy ra xe “ Để em đưa cô ấy về ” cô quay mặt bước đi, Lục Minh kéo tay cô lại ánh mắt lo âu nhìn cô.
“ Không sao đâu, em sẽ cẩn thận. Đợi người nhà cậu ấy đến em đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916254/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.