Minh Ngọc không để ý rằng tất cả chuyện cô đang làm có một kẻ đã trông thấy từ lâu, đôi mắt hắn híp lại, rời đi chuyền tin về cho ông Nhẫn.
Lúc sau nhận được tin “ Thuận nước đẩy thuyền ” hắn tụ họp với tên kia rời đi làm nhiệm vụ mặc kệ lão già Lý đang đam mê tửu sắc.
…..
Mỹ Lệ chọn đại một chiếc váy dài buộc cổ loại thường hay mặc đi biển, nhìn vào gương đến chính cô cũng mông lung trước quyết định của mình.
Mỹ Lệ cố cười rời khỏi phòng, Hoằng Đông chờ cô anh cùng cô đi xuống bữa tiệc. Anh nhìn cô không rời mắt, chiếc váy đơn giản nhưng lại tôn lên vẻ đẹp của cô. Mái tóc Mỹ Lệ xoã dài che đi tấm lưng hở, cô cặp vén một bên tóc tạo điểm nhấn. Lớp trang điểm nhẹ nhàng thật sự khiến anh Đông nhìn không chớp mắt
Cô bất giác nhìn anh “ Em lạ lắm sao? Anh nhìn em kì vậy? ” cô thắc mắc hỏi
Hoằng Đông cười cười anh nói“ Em thật đẹp! Lục Minh cậu ta thật không biết trân trọng ”
Mỹ Lệ cười trừ cô mỉm nhẹ rồi quay đầu nhìn đường, phải là cô có phúc lắm mới gặp được Lục Minh. Anh ấy là tất cả với cô, là sinh mạng là cuộc sống nhờ có anh cô mới có hôm nay nếu không …..
Bữa tiệc được tổ chức đơn giản nhưng vẫn không kém phần hài hoà, nhạc nổi đùng đùng. Quầy bar có rượu và những loại nước uống khác bên kia là bể bơi, Mỹ Lệ chạm tay Hoằng Đông “
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916239/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.