Nếu đã không là thật chỉ diễn kịch vậy thì cho vở kịch này thành thật là được, ông Nhẫn nheo mắt nói trong lòng. Để xem rốt cuộc tâm hắn vững hay thuốc của ta vững hơn. Điệu cười nham hiểm pha chút thích thú cất ra.
Tại khu nghỉ dưỡng, buổi tiệc kết thúc trời đêm trở lại yên tĩnh Hoằng Đông đưa Mỹ Lệ về phòng. Mỹ Lệ cảm thấy trong lòng bồn chồn khó tả, cô không biết chuyện gì xảy ra? Nhưng lòng nóng như lửa đốt.
Lục Minh dùng sức chạy ra cửa, cầm tay nắm vặn mạnh, cánh cửa bung ra. Anh lắc đầu cố tỉnh táo, mon men theo con đường hành lang đến trước cửa phòng Mỹ Lệ. Đằng xa Hoằng Đông mới rời đi, nghe thấy tiếng động chỗ phòng cô, anh ta xoay người nhìn lại. Lục Minh chật vật mãi mới đến được phòng cô.
Anh đập cửa một cách dồn dập, trong người nóng ran ngày một lớn. Cố kìm chế, nghe tiếng cửa bị đập mạnh Mỹ Lệ vội vàng ra mở.
Lục Minh đứng không vững ngã nhào về cô, Mỹ Lệ ôm anh “ Sao người anh nóng vậy? ” cô lo lắng. Lục Minh gồng mình chịu đựng cố gắng kìm chế, mùi hương cơ thể Mỹ Lệ tỏa ra khiến Lục Minh không thể kiểm soát chính mình được nữa.
Lục Minh thều thào nói “ …bị…hạ thuốc ” anh đẩy cô lùi về sau đóng mạnh cánh cửa “ Rầm ” cả hai ngã về phía ghế sofa.
Hoằng Đông trở lại phía phòng Mỹ Lệ nhưng không thấy ai, chắc do nghe nhầm. Anh hơi lắc đầu rời đi.
Mỹ Lệ chưa kịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916237/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.