Trước khi trả cô cho Lục Minh bà líu tay cô lại dặn dò cẩn thận “ Thay bà chăm sóc đưa cháu này nhé ” bà vỗ nhẹ tay cô.
Ánh mắt hi vọng nhìn cô, Mỹ Lệ gật đầu “ Vâng bà ”
Thân hình cô gái nhỏ bước ra xe rời đi chỉ để lại khói bụi bao quanh, bà vẫn đứng nhìn chiếc xe xa dần “ Cậu Minh vẫn chưa tha thứ cho bà sao? ” bác Hinh thắc mắc hỏi
Bà khẽ cười xoay người nhìn bác, bà lắc đầu “ Nếu là bà thì cũng không tha thứ dễ dàng được đúng không ” từng câu nói như con dao găm chặt vào tim đến đau nhói.
Lục Minh liếc mắt nhìn dáng vẻ biểu cảm của cô, anh không nói như đã hiểu, anh tập chung lái xe “ Em có chuyện muốn hỏi anh đúng không? ” anh vẫn nhìn đường nhưng tâm trí lại đặt lên cô
“ Em thể hiện rõ vậy sao? ” Mỹ Lệ tựa cằm vào tay nhìn anh
“ Hiện rất rõ, trên gương mặt em ” thanh âm trầm ấm cất lên.
“ Bà và anh …..” đang nói Mỹ Lệ dừng lại, cô biết nếu hỏi mà anh không muốn nói chính cô sẽ bứt rứt trong lòng rất lâu mới thoát ra được.
Nhưng nếu không hỏi để lại trong lòng cũng khiến cô đứng ngồi không yên, thấy Mỹ Lệ ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ. Lục Minh bật cười anh thỉnh thoảng quay sang nhìn cô “ Không sao, chuyện bà với anh xảy ra cũng lâu rồi. Mẹ anh năm đó mất cũng có một phần nguyên nhân từ bà nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2915775/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.