Ăn xong trời cũng đã tối, dì Tuyết và Lục An đều thuyết phục hai người ở lại “ Em có bận việc ngày mai không? ” Lục Minh hỏi han.
Mỹ Lệ suy nghĩ, cô lắc đầu “ Em không có ”
“ Thế tối nay ngủ chúng con sẽ ngủ ở đây ” anh quay sang nói với dì Tuyết và Lục An.
Hai mẹ con gương mặt không giấu đi sự sung sướng “ Được vậy chúc hai con ngủ ngon ” dì Tuyết và Lục An chờ đợi hai người đi về.
Thấy dáng vẻ hai người hơi lạ, Mỹ Lệ hơi tò mò trước khi về cô vẫy tay tạm biệt mọi người. Lục Minh nắm tay cô hai người cùng đi bộ về căn nhà trong đồi, khung cảnh về đêm thật yên tĩnh. Bầu trời đầy các vì sao sáng lấp lánh duy chỉ có mặt trăng tròn soi sáng đường hai người đang đi.
Giữa bầu không khí yên tĩnh, thanh vắng như này thật làm cho người ta buồn chán “ Cảm ơn anh ” giọng nói mảnh mai cất lên nhẹ nhàng.
Lục Minh khó hiểu nhìn cô, đôi lông mày anh hơi chau lại “ Cảm ơn anh chuyện gì? ”
“ Cảm ơn anh vì đã chấp nhận em, yêu em. Cho em được trải nghiệm không khí gia đình thêm lần nữa. Sau khi em vào giới em chỉ còn mỗi bà, nhưng do bận rộn làm việc không thể bên bà. Bà đã mất, em chỉ còn một mình trên thế gian này ….” Mỹ Lệ ngước nhìn anh đôi mắt ươn ướt.
Anh vòng tay ôm cô vào lòng, che chở cho cô. “ Cho đến khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2915773/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.