Sau khi trải qua những tai bay vạ gió ở hoa viên, hứng thú tới thư phòng của chủ tớ Thục Lan cũng tự nhiên mất đi, hai người trực tiếp dọn đường quay về viện nhỏ của bản thân.
“Tiểu thư…” Tiểu Thúy ngập ngừng.
“Có chuyện gì sao? Nói đi.”
“Trắc phúc tấn nói rằng rất yêu bối lặc gia, hi vọng giờ giờ phút phút đều được ở bên cạnh ngài, tiểu thư có vẻ không đồng ý. Chẳng lẽ tiểu thư không muốn thường xuyên nhìn thấy bối lặc gia sao?”
“Cô gái nhỏ động xuân tâm rồi hả? Cũng biết nghiên cứu mấy vấn đề thâm ảo như vậy cơ đấy.” Đông Thục Lan có chút buồn cười.
“Tiểu thư… làm gì có chuyện đấy.” Mặt Tiểu Thúy lập tức đỏ lựng.
“Dâng trà.”
“Vâng.” Tiểu Thúy vội vã chạy ra ngoài, rồi lại vội vã chạy vào cửa.
Hai người lập ổ trong phòng ngủ, những người khác đều bị đuổi hết ra ngoài.
“Nghệ thuật hành văn của Trung Hoa là phi thường bác đại tinh thâm.” Giáo viên Thục Lan bắt đầu giảng giải vấn đề cho bạn học Tiểu Thúy, “Cùng một việc, có thể nói đúng cũng được mà nói sai cũng được, có thể mang nghĩa tốt cũng có thể mang nghĩa xấu.”
Tiểu Thúy vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không rõ mấy thứ này liên quan gì đến điều nàng vừa hỏi. Nàng không khỏi cảm thán vấn đề này đúng là vô cùng thâm ảo, hoàn toàn vượt khỏi giới hạn tư duy của bản thân.
“Yêu hay thích một người hoặc sự vật cũng có thể lý giải thành việc muốn sở hữu người hoặc sự vật ấy, độ coi trọng nông sâu khác nhau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560297/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.