A Q đồng học buông sách xuống, ba năm trời gìn gìn giữ giữ nhưng đã hỏng rồi thì cũng không thể thay đổi được gì, bây giờ nàng chỉ có thể nhìn về phía trước, bỏ công chép lại một lần, nói không chừng còn có thể ôn cố tri tân. Nàng bỗng nhiên lại nhớ đến câu nói rất nổi tiếng ấy, chỉ có điều ngay đến nàng cũng không ngờ một câu nói về sự cần kiệm lại có tác dụng ở nơi này. Trở lại vấn đề chính, nếu nàng tác phong thong thả, không vội vàng thì không chừng cũng phải tốn đến hai ba năm để sao chép.
Lúc trước Đại tổng quản Khoa Nhĩ Khắc đã rất nhanh nhẹn cho người mang bàn cùng giá sách đến, rồi hỏi thứ phúc tấn có muốn mua lại sách mới hay không. Chỉ tiếc lúc ấy Thục Lan còn đang trong cơn giận dữ, dùng một câu “không nhọc ngài lo lắng” tiễn người ra về.
Tiểu Thúy thấy thế vội vàng kéo Khoa Nhĩ Khắc ra khỏi thư phòng, giọng hối lỗi: “Tổng quản đại nhân thứ lỗi, tâm trạng tiểu thư đang không tốt cho nên tính tình cũng không được ổn định cho lắm, ngài ngàn vạn đừng để trong lòng. Còn chuyện mấy quyển sách trên giá thì kỳ thật tổng quản đại nhân cũng không cần bận tâm làm gì. Suy cho cùng cũng là tiểu thư xui xẻo, bối lặc gia đập cái nào không đập lại chọn trúng cái giá sách ấy. Mấy quyển sách trên đó đều là bút tích của tiểu thư, bên ngoài không có bán.”
“Hóa ra là như vậy, khó trách thứ phúc tấn…” Khoa Nhĩ Khắc gật đầu thông cảm.
“Nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560291/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.