Những ngày tiếp theo, phủ Tứ bối lặc an tĩnh đến kỳ lạ, nhưng lại không giống với kiểu yên tĩnh thâm trầm như lúc trước. Tất cả mọi người đều dài cổ muốn biết phúc tấn sẽ xử lý Đông thứ phúc tấn như thế nào.
Bản thân Ô Lạp Nạt Lạt Thị cũng có cái khó xử, nếu không xử lý thì kẻ dưới không phục, dù sao biết bao nhiêu ánh mắt đều đang nhìn vào chuyện này, nhưng phải xử tội phạm thượng này như thế nào thì mới thích đáng?
Nghe Lỗ Thái kể lại những lời khi ấy của Đông Thục Lan, trong lòng Ô Lạt Na Lạp Thị vô cùng đồng ý, chẳng qua với tính cách của Bối lặc gia thì chẳng nghe ai khuyên bảo cả. Trong chuyện này, quan trọng nhất chính là Đông Giai Thị ngàn lần không nên, vạn lần không nên dùng ngọc Như ý Hoàng thượng ban thưởng để ném gia!
Nhưng theo lí luận dẻo quẹo của Chu Lan Thái thì Thứ phúc tấn làm như vậy là rất chính xác! Nếu ném những vật khác vậy thì thứ phúc tấn hoàn toàn phạm vào tội nặng: phạm thượng. Nhưng bây giờ dùng vật vua ban thì hoàn toàn có thể coi là thứ phúc tấn thay Hoàng thượng khiển trách Bối lặc gia, đó lại là chuyện khác hẳn. Đây chính là chỗ cao minh của Đông thứ phúc tấn! Thấy Chu Lan Thái đồng tình với Đông Giai Thị Thục Lan, Ô Lạt Na Lạp Thị chỉ biết lắc đầu. Tất nhiên là lúc Chu Lan Thái nói những lời này, Tứ bối lặc Dận Chân không có ở đó.
Bữa tối, Dận Chân bỗng nói với phúc tấn: “Sáng sớm nay ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560290/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.