Sáng sớm hôm sau, mắt Đông Thục Lan như gấu trúc, khiến cho Tiểu Thúy bị dọa sợ không nhẹ, phải biết rằng kể từ khi tiểu thư bị đập đầu, trừ cái đêm bối lặc gia nán lại thì tiểu thư nhà nàng ngày ngày đều ăn ngon, ngủ ngon, tiểu thư đã nói thân thể là tiền vốn, sẽ đi cùng mình hết đời, nhất định phải bảo vệ thật tốt, khỏe mạnh là quan trọng nhất. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nghiêm trọng đến thế nào mà lại có thể khiến cho tiểu thư mất ngủ?
“Tiểu thư? Hôm qua trời lạnh quá, người ngủ không ngon sao?”
“Không phải.” Đông Thục Lan vỗ vỗ mặt, hé miệng: “Ngày hôm qua Tứ bối lặc nói gì ngươi cũng nghe thấy rồi, ngươi nói xem ta có nên tranh thủ đi…?”
“Tiểu thư muốn đi tranh giành vật gì vậy?”
“Hôm qua ngươi không nghe thấy bối lặc gia nói ban đầu ngài định cho ta một ân điển?”
“Có chứ ạ, không phải ngài cũng đã chuộc lại tất cả đồ trang sức cho tiểu thư rồi sao?”
Thục Lan nhắm mắt lại: “Không phải là chuyện này, là chuyện ta có thể tùy tiện ra vào thư phòng của hắn, mượn sách đọc.”
“Nhưng mà có gì khác chứ? Không phải từ trước tiểu thư đã có thể mượn sách trong thư phòng của bối lặc gia để đọc sao? Có điều là thêm phúc tấn đi cùng thôi, hơn nữa, có phúc tấn đi cùng tiểu thư, mấy người ở những viện khác cũng ít nói xấu, bằng không, vạn nhất trong thư phòng thiếu mất cái gì, tiểu thư cũng không nói rõ được đâu.”
“Đúng thật, may có ngươi nhắc ta.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560251/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.