Cậu thiếu niên kia c.uối cùng cũng không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa, “thình thịch thình thịch” mấy bước đã phóng xuống cầu thang, rồi không thèm rẽ qua ngóc nào, cứ men theo mùi thơm mà chạy thẳng vào bếp.
Trong bếp, vì trời đã khuya nên Kiều Kiều không nhóm bếp củi nữa, chỉ bật bếp gas bên cạnh.
Bên trái, nồi nước sôi sùng sục, Kiều Kiều đang cho mì khô vào luộc.
Ở bên kia, Lục Xuyên lần lượt cho cải xanh vào chần, rau vừa chín tới liền vớt ra, rồi đổ nước đi, đặt lại nồi lên bếp, chảo nóng, dầu nguội, yên tĩnh chờ đợi.
Ngay lúc Dương Chính Tâm xông vào, trứng mà anh vừa đổ vào chảo đang phồng lên thành từng mảng vàng sữa mềm mịn, dưới đáy đã dậy mùi hơi cháy thơm ngậy.
Kiều Kiều đang cắt hai cây hành tỏi trên thớt, còn cậu ta thì đứng sững nơi cửa bếp, ngây người không nói nổi câu nào.
Lục Xuyên ngẩng lên nhìn một cái:
“Đói lắm rồi chứ gì? Kiều Kiều nói cậu không thích ăn kiểu trứng nguyên lòng đỏ, nên anh đ.á.n.h tan rồi chiên, thấy sao, thơm không?”
Anh cố tình khơi chuyện, giọng lại rất tự nhiên, còn chu đáo thêm một câu:
“Sáng mai dậy sớm chút nhé, bữa sáng thường có trứng vịt muối, lòng đỏ mịn màng, béo thơm và có lớp dầu óng ánh, ăn với cháo trắng đặc là no căng luôn đấy…”
Dương Chính Tâm muốn nói đừng nói nữa, đừng nói nữa mà không thể thốt ra lời.
Đầu óc cậu ta la hét, người thì không dám nhích bước nào, chỉ sợ hễ bước vào là sẽ vồ lấy cái chảo, nước miếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3943886/chuong-1457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.