Chỉ có Kiều Kiều vừa hậm hực vừa khuấy đống trái đào xanh trong chậu, lớn tiếng nói:
“Bác cả chê dưa hấu lần trước tụi con gửi bé quá, còn bảo chị là gian thương!”
Tống Đàm mắt sáng lên, tốt lắm, Kiều Kiều, chị không thương em vô ích!
Nhưng mà...
“Câu này nói không đúng rồi,” Tống Đàm nhìn quanh sân đang bỗng chốc yên tĩnh, liếc thấy gương mặt đen sì của mẹ mình, bèn nghiêm túc nói: “Bác cả rõ ràng không trực tiếp như vậy.”
Kiều Kiều nghĩ một hồi, cuối cùng ngoan ngoãn nhận sai:
“Được rồi, bác cả không trực tiếp nói dưa hấu nhỏ như vậy.”
Quay đầu lại, chỉ thấy Ngô Lan đã mặt lạnh ôm từ trong nhà ra một trái dưa to, đặt phịch xuống bàn, rồi c.h.é.m một nhát “cạch” chia đôi!
Tống Đàm... c.h.ế.t thật!
Cô chỉ mải nhanh mồm nhanh miệng, quên mất trái tim mong manh của mẹ rồi!
Chỉ thấy Ngô Lan “bốp” một tiếng vỗ con d.a.o lên bàn, giọng đầy chế giễu:
“Phải rồi! Dưa thật to đây, đến cả nhà mình còn không nỡ ăn cơ mà.”
Tống Đàm... trái dưa to trên bàn đó, cắt hay không cắt đây?
---
Lúc này, trên con đường núi, một chiếc xe cũ kỹ đang chậm chạp lăn bánh, trong xe là Tống Đại Phương và Mao Lệ.
Ban đầu định dẫn cả con trai, con dâu theo, nhưng con trai lười xin nghỉ, con dâu thì hồ hởi muốn đi, mà Tống Đại Phương lại cho rằng cô ta chỉ là vãn bối, hơn nữa còn là phụ nữ, chẳng có chỗ nào cần lên tiếng, nên để cô ta ở nhà trông con bé Tử Y.
Thế là cặp vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942786/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.