Sáng sớm, Tống Đàm nhận được điện thoại của Tôn Thủ Bình.
“Tống Đàm, hôm nay có tiện không? Nếu tiện, tôi dẫn mấy con c.h.ó qua gặp mặt một chút.”
Gặp mặt cái gì?
Ngô Lan đi ngang qua nghe được, lập tức cảnh giác.
Tống Đàm nhịn cười, sau đó liền đồng ý qua điện thoại.
“Được, anh cứ mang qua đi. Nhưng vẫn câu nói cũ, có hợp hay không thì còn phải xem ý của tụi nó.”
“Chắc chắn rồi.”
Tôn Thủ Bình đáp rất rôm rả: “Chó nhà các cô có phẩm chất tốt như vậy, không thể để chúng chịu thiệt thòi về tình cảm được!”
Ngô Lan: ...
“Hóa ra là c.h.ó à.” Bà thất vọng quay đầu.
Thao Dang
Tống Đàm không nhịn được cười: “Mẹ, bọn con đang nói chuyện c.h.ó thôi, mẹ kích động cái gì vậy?”
“Ai kích động chứ?” Ngô Lan vừa giúp Kiều Kiều vò mấy trái đào xanh, vừa nói: “Mẹ chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Thôi được, thuận miệng thì thuận miệng, Tống Đàm không dám đào sâu thêm chủ đề này, không thì ở nhà Kiều Kiều không gánh nổi lửa đạn, nguy hiểm chẳng phải chỉ có mình cô sao!
Sau đó, cô nhanh chóng nói với ông chú Bảy: “Ông Chú Bảy, trưa nay có ông chủ trại chó, người quen thôi, cứ làm như bình thường là được.”
Vừa nói dứt lời thì điện thoại của Tống Tam Thành cũng reo lên.
“Alo... Ừ anh cả... Trưa nay về à? Được... Bàn chuyện nhà cửa... Ừ ừ có thể...”
Ông vừa cúp máy thì thấy mọi người trong sân đều nhìn mình, không khỏi ngạc nhiên: “Nhìn tôi làm gì?”
Quay đầu nhìn ông chú Bảy.
“Chú Bảy à…”
Thấy Tống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942785/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.