Trương Yến Bình lập tức nuốt một ngụm nước bọt, rồi với thái độ bất cần, anh ta nhét cả trái đào xanh vào miệng!
Đừng nói là không ngon, vừa chua vừa chát đến mức mắt nhắm tịt lại, nhưng cứ nhai từ từ thì lại thấy dư vị ngọt ngào len lỏi trong vị giác…
Ơ, lạ ghê!
Ăn thêm trái nữa nào!
Ông chú Bảy nhìn cái điệu bộ của anh ta mà cảm thấy chua cả răng, nhưng rồi cũng tò mò lấy ra một trái, cẩn thận nếm thử.
Dù đã trải qua đủ các vị cay đắng ngọt bùi, lần này ông chú cũng phải nhăn mặt nhíu mày. Cả đám người xung quanh nhìn thấy mà cũng đồng loạt nuốt nước bọt theo bản năng.
Không phải vì thèm đâu, mà do phản ứng sinh lý tự nhiên thôi, kiểu như nhìn người khác ăn chua là mình cũng "rần rần" vậy đó.
Lúc này, ông chú Bảy bỗng dứt khoát vung tay:
"Trái đào này không tệ chút nào! Kiều Kiều, lát nữa con lấy mấy trái đào xanh kia, rạch từng trái thành dấu chữ thập, rồi ngâm chúng trong nước muối. Sau khi ngâm xong, rắc thêm nhiều đường trắng, trộn đều rồi cho vào hũ muối."
Chuyện này thật ra chẳng có gì phức tạp.
Kiều Kiều cầm d.a.o lên, hớn hở đáp lời: "Được thôi ạ!"
Ông chú Bảy thì chỉ chăm chú nhìn chỗ đào xanh đang được phơi ráo nước. Sau một hồi cân nhắc, ông không rạch chữ thập nữa mà trực tiếp cho chúng vào ngâm nước muối luôn.
Thao Dang
Đào xanh này chua đến xé lòng, nên đường là nguyên liệu không thể thiếu.
Nhưng lượng đường nhiều hay ít sẽ quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942777/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.