Ông Chúc vừa thở phào như thể trời đất đã mở ra, đang vui vẻ hớn hở đi qua rừng trúc trong ánh nắng hè rực rỡ, thì bất thình lình, hai ông già xuất hiện từ đâu chắn ngay đường ông!
“Giỏi lắm! Tôi nói mà, hôm nay chẳng thấy bóng dáng ông đâu, quả nhiên là lén lút ra đây nhận bưu phẩm. Mau, đưa tôi xem, cháu gái tôi gửi cái gì thế?”
Người vừa nói không ai khác chính là ông Vân nổi tiếng mặt dày không ai bằng.
Ông Chúc nhướn mày, thốt lên:
“Ông gọi ai là cháu gái hả? Cháu gái tôi chỉ có một, và nó chỉ nhận tôi là ông ruột thôi!”
“Ông nói hươu nói vượn! Hồi còn làm huynh đệ, ông chẳng thề rằng chúng ta là người một nhà cả sao? Giờ ông lấy vợ thì bỗng dưng tôi không phải ruột t.hịt nữa à?”
“Nói cho rõ ràng nhé, cháu gái tôi bảo sẽ gửi quà cho tôi. Chỉ là trên nhãn ghi tên ông thôi, thế mà cũng tính được à?”
Thật lòng mà nói, lỗi không phải ở ông Chúc. Bởi cái đám này mà chia phần thì khó như lên trời. Nhiều món thì dễ, nhưng riêng t.h.u.ố.c lá sợi, chỉ có đúng hai cân. Gửi cho ai, mấy người còn lại sẽ gào lên mất.
Thôi thì gom cả vào một thùng, cho các ông lão tự xử với nhau.
Ông Chúc chẳng chịu thua, càng phẫn nộ:
“Ông không sợ ngại miệng sao? Lần trước lấy bao nhiêu t.h.u.ố.c lá của tôi, vẫn còn chưa đủ hả? Đúng là tên trục lợi!”
“Tôi trục lợi gì? Nói là chia đôi, đến khi cuộn xong, ông và đám kia hớt tay trên phần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942776/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.