Anh chàng câu cá cảm thấy khó chịu đến mức muốn khóc, mũi cay xè. Rồi anh ta lục túi, lôi điện thoại ra với vẻ mặt tủi thân:
“Vậy tôi chuyển khoản cho cô, cô gói cho tôi một cân trà. Lát nữa tôi mang cốc của tôi qua, cô lại rót cho tôi một chén nữa nhé.”
Rót trà thì cũng được thôi, nhưng đã là kinh doanh thì phải có chút chiêu trò chứ.
Tống Đàm giả vờ khó xử: “Ấy dà, người khác đâu có làm thế.”
Anh chàng câu cá tức tối không chịu được:
“Người khác cũng đâu có bán trà một vạn một cân!”
!
!
Cả phòng livestream lập tức nổ tung.
Chu Lệ hít sâu một hơi, ngay cả Ngô Lôi cũng thu lại chút cảm giác buồn bã của mình, lúc này trợn tròn mắt nhìn.
Thế này có hợp lý không?
Nhưng Tống Đàm lại có vẻ như chuyện này quá đỗi bình thường:
“Nhưng hôm qua anh đứng nhất cơ mà, chẳng phải đã được uống thử một ấm rồi sao?”
Anh chàng câu cá cũng trố mắt: “Sao cô keo kiệt thế nhỉ?”
Đôi lúc, khách hàng thật là đáng yêu đến quá đáng.
Tống Đàm bật cười ha ha: “Được, được, lát nữa mang cốc qua đây. Ừ, xem như cảm ơn anh đã ủng hộ, lần sau đến câu cá, tặng anh thêm một con giun câu nhé.”
Lúc này, phần bình luận vốn im lặng đã bắt đầu trôi dần:
[Giun câu này là giun vàng hay giun bạc vậy?]
[Loại trà nào mà một vạn một cân, chẳng lẽ là Đại Hồng Bào Vũ Di?]
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3739710/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.