Tại một trang trại mang tên “Sơn Dã Nông Gia Lạc”, không khí tất bật từ sáng sớm.
(Nông gia lạc là hình thức du lịch nghỉ dưỡng mới xuất hiện, là một cách du lịch nghỉ dưỡng về với thiên nhiên từ đó thư giãn thể xác và tinh thần)
Những người phụ nữ cần mẫn thu dọn phòng ốc, cuối cùng cũng có chút thời gian để ngồi xuống nghỉ ngơi. Họ tụ tập quanh sân, dựa lưng vào các phiến đá trong sân mà than vãn, như thể lưng mình sắp gãy lìa ra.
“Ôi dào, không chịu nổi nữa rồi!”
Một bà cô đứng giữa vừa đ.ấ.m vào thắt lưng mình vừa phàn nàn:
“Lúc tới đây nghe nói làm phục vụ, đâu ai bảo khách đông thế này chứ!”
“Đúng đấy! Mệt muốn chết, cứ như hồi đi gặt lúa, chân tay như đạp trên bánh xe lửa ấy!”
“Các chị còn đỡ, ở trong nhà bưng bê thôi, tụi tôi làm phục vụ chạy bàn thì chân muốn rụng rồi!”
“Chẳng phải nói sẽ tuyển thêm người sao? Sao lâu thế không thấy ai? Không thì tôi bỏ cuộc luôn cho rồi…”
Nhân viên mệt, chủ quán cũng chẳng sung sướng gì.
Kiểu trang trại nông gia lạc này, dù không cần chính tay chủ làm bếp, nhưng hầu như chẳng có phút nào ngơi nghỉ.
Trong đại sảnh, một người phụ nữ dáng vẻ giản dị nhưng nhanh nhẹn cũng đang vừa nói vừa xoa lưng:
“Con à, con qua bảo mọi người tháng này cuối tháng phát thêm thưởng, nhờ họ cố gắng chịu khổ thêm chút. Chưa tuyển được người thì đành vậy, cứ ráng đỡ đi…”
Vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3731018/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.