Kiều Kiều nước mắt lưng tròng.
Ông chú Bảy lại tỏ ra hài lòng, “Ngoan lắm, ngoan lắm... Con yên tâm, từ giờ ông chú Bảy là sư phụ của con, con ngỗng Đại Bạch của nhà con, sư phụ sẽ bảo vệ nó giúp con!”
“Thật không ạ?” Kiều Kiều cuối cùng cũng bật khóc, vẻ ấm ức, “Con không tin.”
Ông chú Bảy...
Ông cố lờ đi bà thím Bảy đang cười trộm ở bên cạnh, nghiêm túc cam đoan, “Phải tin, sư phụ nhất định không lừa con.”
Kiều Kiều nhún vai, dùng vai áo lau nước mắt, sau đó hừ một tiếng, “Con không tin. Ba mẹ và chị gái chưa bao giờ nói sẽ g.i.ế.t Đại Bạch, chỉ có ông chú nói thôi. Ông chú Bảy, ông chỉ biết bắt nạt con nít.”
Ông chú Bảy... thật sự không thể biện minh nổi.
Ông chẳng phải chỉ lỡ miệng nói ra, muốn nhân tiện xem thử tâm tính của đứa nhỏ hay sao?
Ai mà ngờ được, đứa học trò này không chỉ đạt yêu cầu mà còn hiếu thuận, kiên định, lại rất biết nhẫn nhịn. Dù cho lúc tức giận và đau lòng nhất, cũng không hề nghĩ đến chuyện động tay động chân...
Người nào từng quen thuộc trong bếp đều biết, cầm d.a.o nấu ăn chẳng khác gì người bình thường chơi gậy củi, ông chú Bảy sợ nhất là lúc bốc đồng hoặc không kiềm chế được.
Bây giờ, ông rất hài lòng với học trò có tình, có nghĩa, lại kiên trì này. Nhưng bản thân thì lại không được học trò hài lòng.
Đúng là...!
Tống Đàm ngồi trong sân, nghe thấy những câu hỏi của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3730083/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.