Lần này, hiếm khi bắt được mẻ cá phong phú như vậy, ông chú Bảy vẫn đang kiên nhẫn giảng giải cho Kiều Kiều.
Lúc này, trong tay ông chú Bảy là một con lươn vàng đang không ngừng quẫy đạp.
Thân lươn trơn bóng, dính đầy chất nhầy, thường rất khó nắm chặt.
Nhưng ông chú Bảy chỉ dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp nhẹ, mặc cho con lươn quẫy mạnh cách nào, cũng không thể thoát ra được.
“Có sợ không?”
Ông chú nhìn Kiều Kiều.
“Con ăn qua rồi,” Kiều Kiều tươi cười, nhẹ nhàng chạm tay vào thân lươn trơn lạnh, “Cha nói đây không phải rắn nước, không cắn người, là lươn vàng.”
Ông chú Bảy gật đầu khen ngợi: “Đúng rồi, nhưng nếu dồn nó vào đường cùng, nó vẫn cắn, chỉ là độc không mạnh, rửa qua nước và sát trùng cồn là được.”
Trong cái rọ đặt dưới nước không chỉ có một con lươn. Ông chú Bảy nhanh chóng lấy thêm một con khác, quăng vào thùng.
“Thử tay bắt xem.”
Kiều Kiều hào hứng, lập tức đưa tay vào thùng. Nhưng vừa kẹp được đầu lươn, con lươn đã trơn trượt lách qua ngón tay của cậu.
Loay hoay một hồi, dù dùng cả hai tay, Kiều Kiều vẫn không thể bắt chắc như cách ông chú Bảy đã làm.
Nhìn bàn tay mình, cậu ngơ ngác, vẻ mặt đầy ấm ức.
“Nó trơn quá.”
Ông chú Bảy bật cười, động viên: “Cá đều trơn cả. Con phải mạnh dạn bắt. Nhìn cái đầu nó đi, đặt tay ở chỗ ngay sau đầu, kẹp chặt. Đừng quan tâm nó quẫy thế nào, lực phải chắc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3730082/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.