Trải qua một tình huống khó xử như vậy, chẳng những không được lợi lộc gì, mà giờ đây, khi bị hỏi đến, họ cũng không biết trả lời thế nào.
Tôn Yến Yến đành cố nặn ra một khuôn mặt tội nghiệp:
"Đều tại con, chỉ vì nghe Đàm Đàm nói ở sau núi có hoa sồi mà con không kiềm chế được cơn thèm…"
Rồi quay sang nhìn Tống Đàm đầy trách móc, ngầm ám chỉ:
"Đàm Đàm, nhà cô nuôi những con c.h.ó hung dữ thế ở sau núi, sao không nói trước với tôi?"
Mặt cô ta lem luốc vì mascara nhòe, phấn nền cũng bị nước mắt và mồ hôi làm loang lổ. Do vừa vật lộn với Đại Bạch, giờ cô ta đi cà nhắc, trông thật thê thảm.
Dù vậy, vẫn còn đủ sức để chơi trò tâm cơ. Tống Đàm không nhịn được bật cười:
"Phì… Khụ, chị dâu, nhà em có năm con c.h.ó lớn giữ núi, cả làng ai cũng biết. Hơn nữa, em đã nói chiều nay Kiều Kiều sẽ hái hoa sồi, thế mà các chị không đợi được nổi một bữa cơm..."
Cô không buồn tranh cãi thêm, vì còn nhiều người đang chờ ăn cơm.
"Chị dâu, kẻ mắt chị bị lem rồi, về rửa mặt đi."
Chỉ một câu nói chí mạng!
Tôn Yến Yến lập tức hoảng hốt lấy tay che mặt, rồi cà nhắc chạy như bay xuống núi về sân nhà.
Tống Đàm nhìn theo, quay sang hỏi Tống Đại Phương mặt đang sa sầm:
"Bác cả, cháu thấy chị dâu chắc không sao đâu, nhìn chị ấy vẫn còn sung sức mà."
Tống Đại Phương chẳng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726417/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.