Hô!
Cái đầu c.h.ó to quá!
Mọi người đều giật mình sợ hãi.
Chỉ có Kiều Kiều vui mừng buông Đại Bạch ra, sau đó ôm c.h.ặ.t lấy cổ Đại Vương:
"Đại Vương, sao cậu lại ra đây?"
Từ khi được giao nhiệm vụ canh giữ sau núi, Đại Vương luôn tận tụy hết mình. Ngay cả Ngô Lan và Tống Tam Thành mỗi lần lên núi kiểm tra đàn heo cũng phải cảm thán tinh thần trách nhiệm của nó.
Đến mức khi quay lại ăn cơm, trong bát Đại Vương luôn được thêm vài miếng thịt.
Dù dưới sự tính toán c.h.ặ.t chẽ của Ngô Lan, cái gọi là “vài miếng thịt” cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng đủ để thấy được sự công nhận của mọi người đối với Đại Vương.
Tất nhiên, với Đại Vương mà nói, mỗi ngày được một khối linh khí là quá đủ. Trừ phi chủ nhân cũ của nó phát tài và chở đến một xe tải đầy thức ăn chó, thì còn lâu nó mới đi đâu!
Chỗ này tuyệt vời thế cơ mà: có núi, có nước, có heo, có gà vịt, thậm chí còn có một con ngỗng. Có thể tự do chạy nhảy, thoải mái hơn rất nhiều so với bị nhốt trong biệt thự trước kia.
Nhưng vì gần đây khu vực tuần tra được mở rộng thêm hai mươi mẫu, nên Đại Vương bận bịu sau núi, ít khi xuất hiện ở phía trước.
Giờ vừa mới ló mặt ra, đã làm tất cả mọi người phải sững sờ.
Con c.h.ó co thể to như này!
Mấy người mới chỉ nghe danh, chưa thấy chó, định hỏi thêm vài câu thì Tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726416/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.