Ngô Lan chỉ ăn được một bát là no, nhưng chưa no hẳn.
Nhưng với khẩu phần của cả nhà thì tối nay chắc chắn ai cũng ăn no căng. Bà lập tức từ chối: “Sủi cảo để sáng mai ăn. Nào, thử món rau dại hôm nay cái đã!”
Thứ bà chọn là mã lan, rau sam và cải xoong, đơn giản là để thử hương vị nên sau khi chần nước sôi, bà chỉ dùng chung một loại gia vị để trộn.
Lúc này, những lát ớt đỏ, vừng trắng, nước chấm màu đen nâu hòa quyện với những lá non xanh tươi, tạo nên một hương thơm cay nồng, chua dịu, khiến ai cũng muốn thử ngay.
Tống Tam Thành không do dự nữa, vội vã gắp một đũa rồi cho ngay vào miệng.
“Ừm!”
Tươi ngon, cay cay, chua chua, giòn giòn… đủ loại hương vị hòa quyện làm Tống Tam Thành không ngừng ăn, một lần gắp là nửa đĩa rau đã bay.
Nhưng mà…
“Món này đưa vị quá, biết thế nấu thêm nồi cơm là vừa.” Ông tiếc hùi hụi.
Ngô Lan lại nhìn vào bụng ông: “Đừng ăn nữa, không sợ no căng à? Để tôi nếm thử cái nào!”
Mọi người ăn xong thì đều im lặng, sau một hồi, Ngô Lan mới do dự hỏi: “Mười tệ thế này có phải rẻ quá không nhỉ?”
Tống Đàm quyết ngay: “Đúng là bán rẻ rồi — nghe con đi, 20 tệ một bó!” Sáng mai bán, không bán được cũng không sao, khách sau bữa trưa nhất định sẽ quay lại!
Giờ phải kiếm tiền đã!
Ngô Lan lại hối hận ngay: “Biết thế hôm qua tôi chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726176/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.