Tiểu Bạch và tiểu tiểu Bạch ngồi bên cạnh Giản Thanh Vân, không ầm ỹ không quấy phá.
Giản Thanh Vân nhìn màn đêm xung quanh liền lắc mình vào trong không gian cầm đá đánh lửa ra, lại đi xung quanh tìm tí cành khô để đốt. Đốt lửa rồi không khí liền ấm hẳn lên, xung quanh cũng được chiếu sáng. Cô nhìn xung quanh, thấy ở đây cây cối vẫn thưa thớt nên đoán họ vẫn đang ở bìa rừng.
Bên cạnh có tiểu Bạch che chở, với lại còn ở bìa rừng cho nên cô cũng không sợ hãi, tựa vào thân cây một lát liền ngủ say. Lúc lâu sau cô bị âm thanh tí tách đánh thức. Mở mắt ra thì thấy Mạt Tư đã trở lại, hắn đang nướng hai con nhím trọc trên đống lửa, bề mặt da nhím thấm ra một lớp mỡ bóng loáng, nhỏ giọt xuống đống lửa vang lên tiếng tí tách.
"Anh về rồi." Giản Thanh Vân ngồi dậy, đi từ từ đến cạnh Mạt Tư.
Mạt Tư gật gật đầu, phủi sạch cành khô lá vụn bên cạnh rồi đỡ Giản Thanh Vân ngồi xuống, lúc này mới nói: "Tỉnh ngủ rồi hả? Em có muốn ngủ thêm chút nữa không, phải một lát nữa thịt mới chín."
Giản Thanh Vân lắc đầu, cũng không nói gì mà từ từ dựa vào vai Mạt Tư. Mạt Tư xoa xoa đầu cô rồi tiếp tục chăm chú nướng thịt.
Cô tựa vào vai hắn, cau mày, trong lòng trăm nghĩ vạn nghĩ, sau đó cũng ra được quyết định.
Thịt nướng chín rất nhanh, Mạt Tư rất chăm sóc mà xé thịt thành từng miếng nhỏ, dùng nhánh cây xâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-khoan-thai-noi-vien-co/2436700/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.