Đám người xung quanh sớm bị dọa cho chạy tứ tán, trong miệng kêu gào: "Mãnh thú ăn thịt người, mãnh thú ăn thịt người rồi."
Tiểu Bạch thấy người trong miệng đã không còn động tĩnh gì, cái đầu to vung lên, Bối Nhĩ trong miệng liền bị quăng ra phía xa, cô ta đã tắt thở.
Giản Thanh Vân trợn mắt há mồm nhìn tiểu Bạch và Bối Nhĩ đã chết cách đó không xa, đầu óc trống rỗng. Lần đầu tiên cô ý thức được tiểu Bạch không phải con chó to thỉnh thoảng còn thích cọ người làm nũng.
Mạt Tư thấy cô tựa hồ bị dọa sợ, liền vội vội vàng vàng ôm lấy cô an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, tiểu Bạch là vì chúng ta mới có thể cắn chết Bối Nhĩ."
Tiểu Bạch thấy BỐi Nhĩ phía xa vẫn không nhúc nhích, lúc này mới xoay cái mông to đùng, đi tới bên người Giản Thanh Vân ngồi chồm hổm xuống, lại dùng cái đầu to cọ cọ cô, ý muốn nói cô đừng sợ hãi, nó đã cắn chết người xấu rồi.
Thần sắc Giản Thanh Vân phức tạp nhìn Mạt Tư, lại sờ sờ đầu tiểu Bạch đang tranh công bên cạnh, lúc này mới thấp giọng nói: "Em không lo lắng điều đó, bây giờ tiểu Bạch cắn chết người rồi, chúng ta phải... rời khỏi bộ lạc sao?"
Nếu như tiểu Bạch không cắn chết BỐi Nhĩ thì bọn họ còn có một nửa cơ hội tiếp tục lưu lại bộ lạc. Bây giờ tiểu Bạch trực tiếp cắn chết Bối Nhĩ, bộ lạc chắc chắn không cho bọn họ ở nữa rồi. Cô thì không lo lắng cho mình, mặc kệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-khoan-thai-noi-vien-co/2436699/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.