Edit: Ryal
Nhưng bắt Ân Vô Chấp mặc váy thì cũng hơi quá đáng.
Tang Phê chỉ lẳng lặng thưởng thức gương mặt có nhìn cả trăm lần cũng chẳng thấy chán kia, không đáp.
Ân Vô Chấp chủ động lấy lòng mà không được đáp lại, trên gương mặt dần hiện chút lúng túng, hắn cụp mắt...
Lại chạy à?
Đúng là không làm gì được hắn.
||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Khương Ngộ nói: "Nằm xuống".
Ân Vô Chấp rầu rĩ nằm xuống bên cạnh y, lại nghe y nói: "Đúng là Ân ái khanh rất đẹp".
Khương Ngộ yên tĩnh nhắm mắt: "Nhưng dễ ngượng ngùng quá".
Cứ giữ cái tính gặp trắc trở là chạy thế này, chẳng biết mai sau hắn cướp ngôi ra sao.
Ân Vô Chấp: "...".
Ý là chê hắn chưa đủ chủ động ư?
Hắn chầm chậm nghiêng người, dè dặt giơ tay cởi cúc cổ áo Khương Ngộ: "Bệ hạ, bệ hạ biết trên bả vai người có hai nốt ruồi nhỏ không?".
Bả vai Khương Ngộ lành lạnh, bị thứ gì mềm mềm chọc nhẹ một cái: "Ở đây này".
Khương Ngộ buồn ngủ lắm rồi: "Ngủ đi".
Từ khi thành người đến nay y chỉ chung tình với mỗi giấc ngủ, vừa dứt lời chưa được bao lâu đã nhanh chóng thiếp đi.
Đêm ấy, y có một giấc mơ.
Trong mơ y thấy điện Tử Vân, trong chính điện của điện Tử Vân chất đầy những giá sách, cạnh giá sách là một cái bàn rộng, cách bàn không xa là một chiếc giường.
Đứa trẻ tay chân ngắn cũn, gương mặt tròn tròn, nằm trên chiếc giường kia, dường như đang mơ thấy gì vui lắm nên còn hơi chép miệng.
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hang-ngay-cua-mot-ten-luoi-khong-thiet-song/363079/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.