Mới sáng sớm mà Khương Ngộ đã bị ánh sáng từ điện thoại của Ân Vô Chấp đánh thức, lúc cậu rời giường y vẫn còn mệt rũ.
Khi chắc chắn Ân Vô Chấp đã xin nghỉ học, y chìm vào giấc ngủ.
Danh tiếng của Ân Vô Chấp bao giờ cũng tốt, lần nào thi cũng xếp hạng cao, được thầy cô yêu quý, cậu xin nghỉ bệnh thì chắc chắn thầy cô sẽ không hỏi nhiều.
Đây mới là cảm giác có Hoàng hậu chứ.
Lẽ ra phải thế từ sớm rồi mới phải.
Khương Ngộ thực sự đã đợi ngày này quá lâu.
Y cứ thế ngủ đến lúc mặt trời đã lên cao, Ân Vô Chấp cũng nằm say giấc bên cạnh.
Cậu ngủ say đến thế là bởi đã tự ngồi bực dọc một lúc lâu với Khương Ngộ.
Ân Vô Chấp còn chưa làm gì mà y đã thoải mái ngủ mất rồi.
Hôm nay phụ huynh đều đi làm cả, không ai biết hai đứa trốn học, nhưng có lẽ chủ nhiệm lớp sẽ gọi điện báo cáo. Khương Ngộ thì không sao, cha mẹ y mắt nhắm mắt mở cho qua được, Ân Vô Chấp mà nghỉ học thì chắc sẽ bị truy hỏi rõ ràng.
Khương Ngộ vừa nghĩ vừa tiện thể nhìn đồng hồ đeo tay, phát hiện có vài cuộc gọi nhỡ, quả nhiên lúc gọi lại thì mẹ Khương có hỏi lí do tại sao không đi học.
Y đáp: "Tối qua Ân Vô Chấp ngủ không ngon".
"Thằng bé làm sao đấy?".
"Thức đêm tra tài liệu ạ".
"Còn con... Mà thôi, con thấy A Chấp xin nghỉ nên lười theo chứ gì, đúng không?".
"Dạ".
Mẹ Khương bó tay với y, bất đắc dĩ nói: "Tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-hang-ngay-cua-mot-ten-luoi-khong-thiet-song/1843691/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.