Chiều hôm nay Minh Hoàng đã cho tài xế về trước, một mình lái xe đến nhà Quốc Toàn vì muốn ở chơi lâu hơn, nên giờ anh cũng tự lái xe về. Xe vừa ra khỏi khu biệt thự, anh định băng qua đường bên kia thì thấy Thụy Khanh đang ngồi cặm cụi bên chiếc xe đạp. Hai tay cô đang cố gắng sửa lại sợi sên. Có lẽ không quen với việc này nên cô mất thời gian nãy giờ. Cô rời nhà Quốc Toàn đã lâu, thế mà giờ vẫn còn kẹt tại chỗ này.
Nhìn dáng cô nhỏ bé thầm lặng bên chiếc xe đạp giữa ngã tư đường mênh mông, tự nhiên anh thấy cô thật cô độc. Xung quanh xe cộ dập dìu, chẳng ai quan tâm cô gái và chiếc xe đạp ở góc đường, hì hục nãy giờ vẫn không thể gắn lại sợi sên bị sứt. Thụy Khanh khiến anh trỗi dậy cảm giác xót xa.
Và thay vì lái xe đi thẳng anh lại cho xe vòng lại, đậu sát vào lề, rồi bước xuống đi đến cạnh Thụy Khanh. Cô đang chăm chú vào xe nên không hay anh đã ở bên cạnh. Mãi đến khi tiếng anh vang lên, cô mới giật mình run tay, sợi sên vừa gắn được một chút lại tuột ra. Minh Hoàng nhìn cô muốn khóc mà tội nghiệp.
"Xe bị làm sao vậy Khanh?"
Thuy Khanh ngước ánh mắt khổ sở nhìn anh: "Sao anh lại ở đây?"
"Bị tuột sên sao? Tránh ra anh sửa xe cho."
Cô và anh có kiểu giao tiếp rất lạ đời mà không ai nhận ra. Người này chẳng bao giờ trả lời câu hỏi của người kia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691896/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.