Trong nhà này ai chẳng biết con vẹt dính với Thụy Khanh, nó chỉ nhận định cô là chủ nhân. Nó hét như vậy chẳng khác nào tố với ba mẹ rằng cô đang ở đây. Vì không muốn chạm mặt Minh Hoàng, nên Thụy Khanh vẫn đứng im không nhúc nhích.
Cô thầm đếm từ một đến ba, chỉ cần bốn người bước vào cửa chính, cô sẽ lập tức lao ra túm con vẹt, rồi chạy nhanh lên phòng. Thế nhưng không ngờ Minh Hoàng lại quá tò mò. Anh nghe con vẹt tiếp tục hét vang: "Thụy Khanh dễ thương, có khách, có khách!" khiến anh vui vẻ. Ông bà Hưng và Trúc Khanh cũng cười theo.
"Con vẹt này ranh lắm, nói rất nhiều. Nhưng phải có Thụy Khanh nó mới chịu nói. Lạ thật! Sao không thấy con nhỏ ở đây mà nó hét dữ vậy?" Ông Hưng ngạc nhiên hỏi lên.
Minh Hoàng vì tò mò, bước chân không tự chủ đi về phía vườn địa đàng. Xích đu màu trắng anh đã từng ngồi, bên trên đang treo một con vẹt, không thấy chủ nhân của nó đâu. Con vẹt thấy người lạ lại tiếp tục hét: "Thụy Khanh cứu mạng, cứu mạng!"
Minh Hoàng phì cười. Con quỷ này sao ranh thế, ai làm gì nó mà nó bảo cứu mạng. Ông Hưng lại nhìn quanh quất rồi kêu lên: "Thụy Khanh đâu rồi? Sao lại để con vẹt ồn ào ở chỗ này?"
Thụy Khanh không thể trốn được nữa, đành phải giả vờ chạy từ bếp ra, trong đầu lúc này đã xếp sẵn ý tưởng.
"Dạ ba gọi con. Vừa nãy con chạy vào bếp uống miếng nước." Thụy Khanh hợp tình hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691894/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.