Ba người ngồi đó vô tình lại nói về Thụy Khanh. Câu chuyện của họ chỉ xoay quanh đề tài về cô. Minh Hoàng nhận ra trong mắt hai vợ chồng bạn thân, và cả người bên ngoài Thụy Khanh rất đáng thương. Cô phải vừa học vừa kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí.
Cô giả vờ bày ra cuộc sống khó khăn nên phải bôn ba. Cô diễn quá thành công, khiến anh khâm phục. Anh càng nghĩ càng không hiểu được sao cô phải làm vậy? Ông bà Hưng không thể nào không lo nổi học phí cho cô. Nếu muốn sang nước ngoài du học, anh dám chắc gia đình cô có thể lo chu toàn, thì học phí trong nước chẳng thấm vào đâu so với gia sản của ba mẹ cô.
Cô nàng này khiến anh ngày càng muốn tìm hiểu sao cô phải đóng kịch. Hay là ông bà Hưng thật sự không thích đứa con gái này? Nhưng cho dù không thích cũng không quá mức khắc nghiệt như vậy. Đây là con gái ruột, chẳng thể bỏ mặc không lo. Mà cái kiểu của cô đúng là đã bị bỏ rơi hoàn toàn.
Mãi nghĩ lan man Minh Hoàng đã không nghe vợ chồng thằng bạn nói gì. Quốc Toàn đành phải lặp lại câu hỏi lần thứ hai, rủ anh ở lại chơi đến chiều. Chị Vân sẽ làm vài món cho hai người nhậu lai rai. Minh Hoàng nghĩ đến ông nội xéo xắt ở nhà, về quá sớm sợ ông nội hỏi cung. Anh đành phải trốn ở nhà Quốc Toàn thôi. Anh nhìn bạn gật đầu ưng thuận.
Chị Vân để hai người đàn ông ngồi trò chuyện tiếp, rồi vào bếp chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691887/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.