Có lẽ giọng của Minh Hoàng cao vút và nghiêm nghị, nên Thụy Khanh không dám gỡ tay anh ra nữa. Cô bị động đúng một phút. Cổ tay cô lúc này sưng tấy, chạm nhẹ cũng đau đến rơi nước mắt. Thụy Khanh bắt đầu sợ mình bị bong gân hoặc gãy tay. Với sức khỏe bản thân, cô cũng không dám xem nhẹ. Trong lòng đã có dự tính, nhận được tiền thù lao với Hải Băng xong, cô sẽ đi khám. Ai biết còn chưa xong chuyện đã gặp anh, người mà cô muốn tránh nhất trên đời.
"Tôi sẽ tự đến bệnh viện kiểm tra. Anh làm ơn buông tay đi."
Giọng Minh Hoàng có chút giận: "Bao giờ em sẽ đi? Tay đã sưng tím hết rồi. Em muốn bị phế phải không? Có cần cánh tay này nữa hay không?"
Đừng có hù dọa cô thêm nữa được không? Đúng là giờ trong lòng cô đang sợ đây. Lúc nãy chống tay xuống đất, cứ nghĩ không sao nhưng mà giờ càng ngày càng đau. Chắc đã động đến gân cốt rồi. Xui đến thế là cùng.
Thụy Khanh cũng muốn đến bệnh viện kiểm tra ngay, nhưng mà không phải đi cùng anh. Biết Minh Hoàng có ý tốt, nhưng Thụy Khanh không thích nhận sự quan tâm của anh, lại càng không muốn có mối liên hệ nào với anh. Giọng cô xa cách, ngang ngạnh:
"Chuyện không phải của anh, đừng có can thiệp vào."
Minh Hoàng rất giận, nếu là người khác nãy giờ anh đã vung tay áo bỏ đi. Chuyện kiên nhẫn thế này là lần đầu tiên anh làm. Giám đốc chi nhánh đứng bên cạnh cũng đang há hốc mồm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691867/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.