Thụy Khanh vừa thả lỏng không được bao lâu thì Đình Thành bốc trúng thăm hãy cùng người bạn khác phái bạn thích ăn một miếng dưa hấu cho đến khi nó còn mỏng nhất. Nếu không sẽ bị tính là thua cuộc và bị phạt.
Thụy Khanh nghe người ta đọc thăm, trong lòng run lên. Quả nhiên Đình Thành cười cười lấy miếng dưa rồi quay lại nhìn cô. Mặt cô lập tức đỏ lên. Biết rằng chỉ là trò chơi, nhưng với con người nhút nhát như cô thì đúng là cực hạn. Cho dù với người con trai nào khác, Thụy Khanh cũng mắc cỡ, nói chi Đình Thành có ý với cô. Cho nên cô vô cùng quẫn bách. Nếu có thể cô chỉ mong bữa tiệc này kết thúc ngay.
Dưới sự thúc giục và thích náo nhiệt của các bạn. Thụy Khanh không còn cách nào, cô cắn đầu còn lại. Đình Thành bắt đầu cẩn thận cắn dưa. Thụy Khanh chỉ bị động giúp cậu ta giữ miếng dưa. Ngó thấy Đình Thành sắp sửa đến gần, Thụy Khanh lo sợ đành nhả nó ra. Cả bọn hò hét điên loạn, bắt cô phải thực hiện lại hình phạt cho bằng được. Thụy Khanh trốn một lúc, mấy đứa mới chịu tha cho cô.
Đình Thành ngồi bên nói nhỏ vào tai cô: "Xin lỗi Khanh! Hôm nay chơi vui khiến Khanh khó xử."
"Không có gì đâu." Thụy Khanh hiểu không phải lỗi của cậu ta.
Cả bọn reo hò thêm một lúc rồi kéo nhau ra về. Hải Băng tiễn cả đám ra cổng. Thế Kiệt và Đình Thành ở lại phụ Ngọc Linh và Thụy Khanh dọn dẹp. Thật ra Thế Kiệt và Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691849/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.