Thụy Khanh rất muốn quay ra cửa, hoặc đi thẳng lên lầu ngay. Tiếc rằng sự giáo dục của gia đình không cho phép cô hành xử kém văn hóa. Thụy Khanh không tự nguyện bước đến chào ba mẹ và Minh Hoàng.
"Thưa ba mẹ con mới về."
Thụy Khanh biết mình chẳng làm gì sai, vậy mà không hiểu sao khi đối diện với ba mẹ, cô luôn có cảm giác sợ hãi, không thoải mái. Thường tối thứ bảy dạy Vân Tú xong, cô sẽ về nhà chơi, rồi ngủ lại đến chiều chủ nhật mới quay lại phòng trọ. Nhưng không khí gia đình quá ngột ngạt mỗi khi cô xuất hiện, nên cô đành viện cớ chuyện học bận rộn, chỉ về nhà thăm con vẹt nhiều chuyện của mình một chút rồi đi ngay.
Ông bà Hưng cũng không chào đón Thụy Khanh. Dù cô ngoan ngoãn đứng đó, ông bà cũng không mấy nhiệt tình. Ông Hưng nhìn con gái lớn phê bình thẳng trước mặt Minh Hoàng:
"Sao lại về giờ này? Càng ngày càng không ra thể thống gì, cứ đi đi về về, chẳng có chút quy củ nào."
"Dạ vì con bận học." Thụy Khanh cất giọng vô cảm.
"Thụy Khanh đã ăn tối chưa?" Minh Hoàng thấy không đành lòng, tự nhiên tội nghiệp cô nên lên tiếng, cũng nhằm mục đích xoa dịu không khí áp bức vô hình đang bủa vây cô gái nhỏ.
Trúc Khanh thấy anh quan tâm chị gái, hai tay cô siết lại, miệng mím chặt không vui. Bà Hưng nhạy cảm sợ tâm trạng con gái bực bội, lại ảnh hưởng đến tim. Bà vươn tay xoa nhẹ tay cô, ý muốn cô bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691847/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.