Thụy Khanh nhìn Minh Hoàng ngồi vào xe, rướn người qua thắt dây an toàn cho cô nhưng không tranh thủ hôn cô giống mấy lần trước. Nhìn anh giận, mặt cô cũng buồn xo: "Sao anh không vui? Nếu Khanh làm sai thì cho em xin lỗi."
Còn chưa giáo huấn gì người ta đã chủ động nhận sai, dù chẳng biết đã làm sai điều gì. Thật là hiền lành đến mức chẳng ai nỡ giận nữa. Minh Hoàng vô cùng buồn bực nhưng không thể nói ra uẩn khuất trong lòng. Không lẽ lại bảo cô rằng anh ghen? Và bắt đầu mất tự tin vì sợ mình già, không xứng với người ta.
Không nghe anh nói gì, sợ anh tức giận Thụy Khanh níu tay anh, trưng bộ mặt tội nghiệp. Minh Hoàng chịu không nổi, hôn phớt vào má cô: "Thụy Khanh không có sai, tại anh buồn thôi."
"Sao anh lại buồn? Hay là chờ Khanh lâu nên anh giận? Mai mốt anh đừng chờ nữa. Trời nắng như vậy Khanh cũng xót."
Lời này nghe vào tai thật khiến lòng ai đó như vừa được dội một xô suối mát. Người yêu dễ thương như vậy mà để cô một mình dưới này, anh bắt đầu thấy bất an.
"Khi nào em kết thúc khóa thực tập ở đây hả cưng?"
"Dạ chắc khoảng một tháng nữa."
"Sau đó quay lại thành phố là cưng tốt nghiệp phải không?"
"Dạ! Làm luận văn xong cũng vài tháng nữa ra trường."
Minh Hoàng tính toán ủ mưu, sẽ không để người nào có cơ hội chen ngang giữa anh và Thụy Khanh. Đứng từ xa dòm ngó bạn gái bé bỏng của anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691822/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.