Như thường lệ, chị Tâm là người thức dậy trước tiên. Lúc chị quét sân nhặt được chùm chìa khóa, chị cứ nghĩ thành viên nào trong nhà đánh rơi, liền cất vào túi, tự nhủ thầm sẽ hỏi mọi người sau.
Chị tiếp tục dọn dẹp, nấu bữa sáng. Một lúc sau ông bà Hưng thức dậy. Nhà ít người nên chị Tâm chẳng bận rộn như mấy người giúp việc nhà khác. Lúc còn Trúc Khanh, chị có mệt một chút, nhưng giờ rảnh rang hơn nhiều.
Ông bà Hưng không có yêu cầu gì đặc biệt. Thụy Khanh thì chẳng phiền chị, con bé tự dọn dẹp phòng ốc của mình. Lâu lắm chị mới giúp lau một lần. Sau khi Trúc Khanh mất, bà Hưng thích ở trong phòng nhiều hơn. Khi nào ông Hưng ở nhà, bà mới ra khỏi phòng.
Thụy Khanh thường tránh mặt ba mẹ nên ít ăn cùng hai người. Cho nên sáng nay không có cô cũng chẳng ai thắc mắc. Ăn sáng xong, ông Hưng đến công ty, bà Hưng lại lên phòng.
Thấy Thụy Khanh chưa xuống, chị Tâm lên phòng cô gõ cửa. Chị gõ một lúc lâu, vẫn không ai ra mở. Chị đành đẩy cửa vào phòng, tìm khắp nơi không thấy cô đâu. Lòng chị có chút bất an vì liên tưởng mấy lời cô nói hôm trước.
Chị cố nghĩ lạc quan chắc Thụy Khanh ra ngoài sớm. Trí nhớ của chị không tốt nên không nhớ đến chùm chìa khóa rơi ở sân vườn sáng nay. Chị cứ đinh ninh Thụy Khanh ra ngoài, nên an tâm xuống nhà dọn dẹp.
Nhưng rồi đến tối mịch cũng không thấy Thụy Khanh về nhà. Lòng chị bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-lien-hon-sai-lam/2691790/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.