Ăn được một ít thức ăn thì nước mắt cô lại rơi, cô cũng không biết tại sao mình lại như vậy. Còn bác tài xế thì thở dài.
Đa số người làm trong nhà không danh không phận bị Mộ Bách nhắm tời điều có một kết cục thảm. Những người không có cha mẹ và được ông bà Mộ cưu mang thì sẽ bị nhốt và căn phòng tối và không cho ăn.
Đợi đến khi đối phương kiệt sức sẽ được đưa đến nhà Mộ Hàn. Lúc trước đại thiếu gia bị tai nạn hôn mê gần hai năm trời sao khi tỉnh dậy thì hai chân lại không đi được và hiện tại đang trong quá trình phục hồi nhưng không khả quan là mấy.
Tính tình của Mộ Hàn vốn đã không tốt nên sao khi bị tai nạn tỉnh dậy xong thì khó chiều vô cùng. Điều đáng sợ nhất là những người làm ở nơi đấy chỉ toàn là người của Mộ Bách mà Nam Nghiêng lại đắc tôi với Mộ Bách.
Chỉ cần cô bé này đến đó với cái thân thể này thì thế nào cũng bị những người đó làm khó dễ. Có những con người vì chịu không nổi mà tự kết liễu đời mình còn có người thì lựa chọn bỏ trốn biệt tích.
Sau khi ăn xong thì cô nhìn ra cửa sổ, cảnh vật hai bên lướt qua nhanh chóng, chiếc xe hết rẽ sang phải rồi lại rẽ sang trái. Không hiểu sao Nam Nghiêng lại cảm thấy cuộc đời mình cũng giống như chiếc xe này vậy, có thật nhiều ngã rẽ.
Điểm đến cuối cùng của chiếc xe là dừng lại một ngôi nhà, nó không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-gap-go-dinh-menh-chanhh-chuaa/3547742/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.