Hạ Nguyệt Quang cả người run rẩy gỡ bàn tay đang nắm lấy cậu của Y Đức Lôi ra, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Cảm ơn ngươi.” Cậu lúc này chỉ muốn rời khỏi đây, không làm gì nhiều mà xoay người định đi.
Y Đức Lôi hơi nhíu mày, cũng không ngăn cản cậu rời đi, khẽ búng ngón tay, Lam Ưng đậu trên vai bay lên trời kêu to một tiếng, ba người bỗng nhiên từ trong bụi cây nhảy ra vây lấy Hạ Nguyệt Quang.
Hạ Nguyệt Quang nội tâm cả kinh, xoay người nhìn Y Đức Lôi hỏi: “Anh rốt cục là muốn làm gì?” Cậu không hiểu, vì sao người này cứu cậu rồi lại muốn bắt cậu, cậu thật sự chịu đủ rồi! Áp lực những ngày gần đây đã khiến cậu chịu đủ rồi. Vì sao bọn họ lại không chịu buông tha cho cậu? Để cậu có thể hoàn hảo qua hết hai năm học ở trường không được sao?
“Không có gì, chỉ mong cậu có thể theo tôi trở về một chuyến. Chúng ta có chút chuyện cần nói rõ ràng.” Y Đức Lôi khẽ cong môi mỉm cười, vươn tay để Lam Ưng đậu lên cánh tay y, nhẹ nhàng bâng quơ nói với Hạ Nguyệt Quang.
“Tôi không quen anh.” Hạ Nguyệt Quang nhíu mày, nghĩ muốn rời đi, nhưng lại bị ba nam nhân vây chặt, hơn nữa bọn họ tựa hồ không phải học sinh ở đây, vì bọn họ đều mặc Tây trang.
Y Đức Lôi không thèm nhắc lại, xoay người rời đi. Ba tên kia thấy thế, lập tức lôi ra chiếc khăn trắng bịt miệng Hạ Nguyệt Quang còn chưa kịp phản ứng.
Hạ Nguyệt Quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/2070900/quyen-2-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.