“Đủ rồi! Hai người đừng cãi nhau nữa!” Hạ Nguyệt Quang tức giận giãy khỏi vòng tay Hỏa Tư gào lên, hốc mắt ửng đỏ nhìn hai người, vừa thương tâm vừa tức giận nói: “Hai người không phải muốn tôi quyết định sao? Tôi sẽ nói rõ ràng cho hai người một lần. Cả hai người tôi đều không muốn! Như vậy được rồi chứ!”
Tất cả những người ở đây đều kinh ngạc nhìn về phía Hạ Nguyệt Quang, nhất là Hỏa Tư và Hi Ân. Tuy hôm qua cậu cũng nói như vậy, nhưng bọn họ nhất trí cho rằng cậu vì tức giận nên mới có thể nói thế. Không ngờ cậu cư nhiên thật sự muốn rời khỏi bọn họ, bảo bọn họ làm sao chấp nhận được?
Hạ Nguyệt Quang không dám ở lại lâu, mắt ửng đỏ tông cửa xông ra, dọc đường đụng phải rất nhiều người, nhưng cậu không để ý, vẫn không ngừng chạy, muốn nhanh chạy khỏi nơi này.
Không biết chạy bao lâu, cậu cư nhiên lại trở về tòa thành mình ở, cười khổ, trở lại phòng mình, mỏi mệt nằm trên giường. Tối hôm qua không ngủ cả đêm, vừa đặt lưng lên giường, cậu liền mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Hạ Nguyệt Quang thật sự không gặp Hỏa Tư cùng Hi Ân. Dù quản gia Hồng Bảo cùng tổng quản Bạch Bảo có tới khuyên cậu, cậu vẫn nhẫn tâm như trước coi như không thấy bọn họ. Chấm dứt như vậy mới đúng. Không có cậu, bọn họ sẽ không tranh chấp, cho dù có đau lòng, nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả, bọn họ sẽ quên cậu.
Đã nhiều ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/2070899/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.