Hi Ân không dám tin nhìn Hạ Nguyệt Quang, giọng run run hỏi: “Cái gì?!” Hắn có nghe lầm không? Nguyệt Quang kêu hắn ôm cậu sao?
“Em… Tôi… Không có việc gì! Tôi ngủ trước.” Hạ Nguyệt Quang đỏ bừng mặt buông tay ra, không được tự nhiên nằm lên giường, không dám nhìn về phía Hi Ân.
Cậu vừa rồi chắc chắn là điên mới nói như vậy, cậu sao có thể vì muốn an ủi Hi Ân nói ra lời như vậy! Hạ Nguyệt Quang rõ ràng cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của Hi Ân, cậu cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh, giống như muốn nhảy khỏi lồng ngực, xấu hổ không biết làm sao, chỉ hy vọng có thể nhanh chóng đánh vỡ không khí ái muội này.
“Nguyệt Quang… Em muốn anh ôm em sao?” Hi Ân bỗng áp lên người Hạ Nguyệt Quang, giọng khàn khàn hỏi người đang nhè nhẹ run dưới thân hắn.
Hạ Nguyệt Quang ngượng ngùng nhìn về phía Hi Ân, “Tôi… Tôi không có… Tôi chỉ là…” Trời ơi! Cậu cho tới giờ chưa từng hận miệng mình như vậy. Mỗi lần nói sai, còn không giải thích rõ ràng, cậu hiện tại làm sao giải thích với Hi Ân? Cậu… Cậu chỉ là muốn an ủi hắn.
“Em nói dối… Em vừa rồi rõ ràng nói muốn anh ôm em không phải sao?” Hi Ân ôn nhu vỗ về khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Nguyệt Quang, có chút cường thế hỏi cậu.
Hạ Nguyệt Quang nhìn gương mặt tuấn tú của Hi Ân ngày một gần, khẽ mở miệng thở. Thật kỳ quái, vì sao bị Hi Ân nhìn chằm chằm như vậy, thân thể cậu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/2070890/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.