“Đứa trẻ đó đã thành công, giết chết người thân duy nhất của nó, tận mắt thấy lão thống khổ giãy dụa. Lúc ấy nó chỉ mỉm cười. Nó dường như cảm thấy chính mình đã không còn trái tim, người ở đây nghĩ nó điên rồi, nhưng nó không có. Cho dù trả thù thành công kẻ đã hại nó, đứa trẻ đó vẫn cảm thấy không vừa lòng. Nó cảm thấy trống rỗng, trên đời dường như không có gì khiến nó để ý. Nó chỉ có thể tiếp tục mang nụ cười giả dối kế thừa gia tài khổng lồ. Hai năm sau, nó vào học viện quý tộc, vừa học vừa xử lý công việc, vốn tướng mọi ngày sẽ cứ bình lặng như vậy trôi qua, nhưng nó đã gặp một người, người nọ có nụ cười ấm áp, không giống nụ cười của nó, dối trá vô cùng…” Lời nói hơi dừng lại, Hạ Nguyệt Quang cảm thấy có người vuốt ve mặt cậu, tiếp theo lại nghe hắn nói: “Cậu toàn thân cao thấp đều tỏa ra một ánh hào quang ấm áp. Đẹp lắm… Đẹp lắm… Lần đầu, nó có ý niệm muốn giữ chặt một người, nhưng con người ôn nhu kia đã có người yêu. Cho dù có được thân thể của cậu, cậu vẫn như trước nhớ nhung kẻ kia, ngay cả hiện tại… cậu cũng vì kẻ kia mà hao tổn tinh thần… thương tâm…”
Hạ Nguyệt Quang khẽ ho một tiếng, bởi vì người kể chuyện lại hôn cậu. Hắn hôn thật nhẹ… thật nhẹ… Tựa như làn gió lướt qua, làm cậu rốt cục không nhịn được mở hai mắt. Cậu muốn biết… muốn biết người đang nói là ai… muốn biết vì cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-dap-luong-thuyen/2070889/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.