Đêm khuya tĩnh lặng, ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống trang viên.
Chử Thanh Oản trằn trọc trên giường, vì vị khách tự đến trang viên, lòng nàng mang tâm sự, thế nào cũng không ngủ được.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi, nhỏ giọt trên ngói xanh, theo góc mái chảy xuống, va vào gạch xanh, phát ra âm thanh trầm đục đầy xao động. Tựa như tiếng bước chân giẫm lên rêu xanh sau mưa, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Bất chợt, Chử Thanh Oản khoác áo ngoài ngồi dậy. Nàng thật sự không ngủ được.
Chuyện hòa ly thậm chí không chiếm được tâm trí nàng. Tư Nghiên Hằng bất ngờ và đột ngột xâm nhập, khiến nàng buộc phải dồn mọi tâm trí vào hắn.
Hắn quá cường thế, như thú dữ trong rừng, chỉ cần cúi mắt nhìn, đã khiến người ta cảm nhận áp lực ngập tràn.
Chỉ cần sơ suất, nàng có thể rơi vào vực sâu tan xương nát thịt.
Nàng ngồi một mình trên giường, ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào, làm bóng dáng nàng thêm mong manh. Đôi mày thanh tú khẽ chau, như ôm trọn nỗi u sầu thế gian, dễ dàng khiến người ta thương xót.
Nếu Tư Nghiên Hằng nhất định muốn nàng, nàng có cách nào từ chối không? Chử Thanh Oản không có đáp án, nhưng nàng biết, chuyện hòa ly với Tạ Hạ Từ là điều tất yếu.
Nàng không thể ngồi chờ chết. Nếu thật sự đến bước đó, nàng không thể để mình mang điều tiếng, cũng không thể để danh tiếng Chử gia bị vấy bẩn.
Ánh mắt Chử Thanh Oản u tối, nàng dần siết chặt chăn, đầu ngón tay trắng bệch.
Cả đêm mưa rơi tí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221931/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.