Sau hơn một tháng xa cách, trở lại trang viên, trong trang viên vẫn yên tĩnh và tràn đầy sức sống như trước. Tin tức nàng đến tạm trú đã sớm truyền đến, Chử phu nhân đặc biệt phái người đến dọn dẹp sạch sẽ, sợ nàng ở không thoải mái.
Lộng Thu vừa sắp xếp đồ đạc vừa cười khúc khích:
“Phu nhân nói rồi, nếu cô nương cảm thấy buồn chán, có thể gọi gánh hát ở vườn lê đến dựng sân khấu.”
Chử Thanh Oản vốn yêu thích xem kịch, vì thế Chử phu nhân mới đặc biệt dặn dò như vậy.
Việc hòa ly với Tạ gia còn nhiều rắc rối, cộng thêm việc chuyển toàn bộ của hồi môn về, Chử Thanh Oản tính toán kỹ lưỡng, ít nhất phải mất một tháng mới xong xuôi.
Tạ gia không muốn hòa ly? Chử Thanh Oản lơ đễnh cụp mắt xuống, phụ thân và ca ca của nàng tự khắc sẽ có cách khiến Tạ gia gật đầu.
Chử Thanh Oản mặc một bộ váy lụa màu xanh đơn giản, búi tóc chỉ cài một cây trâm ngọc, không rực rỡ như thường lệ, nhưng lại thêm vài phần thanh nhã. Nàng lắc đầu với Lộng Thu:
“Không cần gọi gánh hát đâu.”
Động tĩnh qua lại ồn ào quá, hiện tại, nàng chỉ muốn tìm chút yên tĩnh.
Nói xong, Chử Thanh Oản quay sang hỏi Trì Xuân:
“Lần trước đến, quản sự có nói đào ở rừng sau sắp hái được rồi, giờ đã hái được chưa?”
Nàng cần tìm việc gì đó để làm.
Trì Xuân gật đầu:
“Lúc nô tỳ vừa từ nhà bếp đi qua, có thấy quản sự dẫn người chuẩn bị đi hái đào. Cô nương muốn đi không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221930/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.