Sau khi Tạ Hạ Từ rời đi, trong Ngự Thư Phòng yên tĩnh rất lâu, lâu đến mức Tư Nghiên Hằng bất ngờ lên tiếng:
“Còn không ra đây sao?”
Chử Thanh Oản chậm rãi bước ra từ sau bình phong, tâm trạng không thể nói là tốt hay xấu. Nàng không ngốc, đến lúc này đương nhiên đã đoán được mục đích Tư Nghiên Hằng gọi nàng đến trước mặt hoàng thượng.
Hắn đưa tay về phía nàng, động tác dứt khoát.
Chử Thanh Oản lại chậm nửa nhịp mới đưa tay đáp lại.
Sắc mặt Tư Nghiên Hằng thoáng chút khó chịu.
Lúc này Chử Thanh Oản mới uể oải lên tiếng: “Thần thiếp tưởng bệ hạ gọi thần thiếp đến là có chuyện gì quan trọng.”
Câu nói này khiến sắc mặt Tư Nghiên Hằng dịu đi, hay đúng hơn là hôm nay tâm trạng hắn vốn đã khá tốt. Khi gặp được người, hắn cũng nhận ra rằng dù không có chuyện nhập cung này, Chử Thanh Oản và Tạ Hạ Từ cũng không thể thành đôi uyên ương. Hắn nhìn rõ, và chắc chắn Chử Thanh Oản cũng hiểu rõ trong lòng.
Nếu đã vậy, thì chẳng có gì đáng để bận tâm.
Nhưng hắn vẫn không quên buông lời chê bai:
“Nhìn thấy chưa? Hắn ta ngay cả thừa nhận cũng không dám.”
Ý là người như vậy chẳng đáng để nàng nhớ nhung.
Chử Thanh Oản vừa buồn cười vừa tức giận. Trong tình huống lúc đó, ngoài việc phủ nhận, Tạ Hạ Từ còn có thể làm gì? Dù vậy, nàng không nói ra những lời này, không cần thiết để chuyện này thêm sóng gió.
Chử Thanh Oản chỉ nghiêng đầu, hỏi:
“Bây giờ tâm trạng bệ hạ tốt hơn chưa?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221905/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.