Khi Chử Thanh Oản bước xuống kiệu, Ngụy Tự Minh đã đứng chờ ngoài điện, vội vàng cung kính tiến lên nghênh đón:
“Nương nương đến rồi, bệ hạ đang đợi người bên trong.”
Chử Thanh Oản chỉnh lại áo choàng, nàng nghi hoặc:
“Công công nói thật với ta đi, rốt cuộc bệ hạ có chuyện gì mà nhất định muốn ta đến ngự tiền một chuyến?”
Rõ ràng hôm qua hai người vừa gặp nhau, có chuyện gì mà hôm qua không nói được? Hoặc tối nay nói cũng chẳng muộn.
Ngụy Tự Minh cười tươi:
“Nương nương đừng làm khó nô tài, chuyện mà ngay cả người còn không biết, nô tài làm sao biết được.”
Chử Thanh Oản khẽ nhướng mày không để lộ dấu vết.
Lời này nói ra, mang chút ý nịnh nọt, nhưng quả thực khiến người ta thích nghe.
Nói đến đây, Chử Thanh Oản biết mình chẳng moi được tin tức gì từ Ngụy Tự Minh nên đành thôi.
Đối với Ngụy Tự Minh, Chử Thanh Oản chỉ giữ tâm thế không đắc tội là đủ, còn việc thân thiết quá mức thì chẳng cần thiết. Hắn là người được lòng bệ hạ, nịnh nọt quá lại thành không hay.
Cửa điện đã được cung nhân cung kính đẩy ra, Chử Thanh Oản bước vào trong. Lộng Thu đi theo sau nàng. Trong điện ấm áp dạt dào, nàng tháo dây buộc áo choàng, Lộng Thu lập tức đón lấy.
Chiếc váy lụa màu xanh mang theo hơi thở mùa xuân, nàng đứng đó yêu kiều, khuôn mặt trắng trẻo điểm chút phấn son nhạt, chiếc trâm ngọc trên búi tóc lấp lánh. Cả người nàng toát lên vẻ duyên dáng, khiến ánh mắt ai đó khẽ tối đi.
Đã lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/5221904/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.