Cố Nguyên Phong vừa nghe được tin thì sắc mặt lập tức tối tăm, trong lòng giống như bị một tảng đá đè nặng đến mức suýt nữa không thở được. Phải mất một hồi mới có thể đem lí trí thu về, vội vàng gọi điện đưa người đến, hợp với đội đặc công của Diêu Nhật Hàn thẳng tiến về phía ngoại thành.
Diêu Nhật Hàn cùng Cố Nguyên Phong đi một xe rời đi, cậu gắn tai nghe Bluetooth lên vành tai, nhấn số điện thoại của Thẩm Dật Phàm.
Thẩm Dật Phàm sau khi cùng Tiết Lạc hòa hợp, không còn vướng mắc gì nữa liền lập tức đi làm lại. Điều này làm trưởng khoa của anh không biết có bao nhiêu vui mừng. Lúc này anh vừa khử trùng sau một cuộc phẫu thuật xong, trở về phòng vừa lúc điện thoại trên bàn reo lên. Nhìn thấy số của Diêu Nhật Hàn thì liền nhấc máy, kẹp ở giữa vai và tai vừa xem tài liệu phẫu thuật, vừa nói chuyện. Dù sao thì quan hệ của hai người bây giờ cũng không giống như ngày xưa, nên hữu hảo thì nhất định phải hữu hảo thôi!
" Nhật Hàn, có chuyện gì vậy?"
Thẩm Dật Phàm lật trang giấy, hỏi. Lúc đầu anh vốn không nghĩ là chuyện gì nghiêm trọng, cho đến khi nghe thấy nhịp thở nặng nề của Diêu Nhật Hàn bên đầu dây thì chân mày lập tức nhíu lại, trầm giọng hỏi.
" Xảy ra chuyện gì rồi?"
" Thẩm Dật Phàm, Mèo Con có thể bị bắt cóc rồi!"
Mèo Con là biệt danh Thẩm Dật Phàm và Diêu Nhật Hàn đặt cho Tiết Lạc. Bởi vì cô thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-tranh-doat-nam-chu-cua-nu-phu-nu-chinh-mau-tranh-ra/3251767/chuong-102-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.