Diêu Ngạn ngơ ngác đứng thừ ra. Cổng bệnh viện vào rạng sáng vắnghoe, đằng trước là khu khám chữa bệnh, phía sau là khu bệnh nhân nộitrú, hồ nước phẳng lặng ở chính giữa, cây cối hoa cỏ im lìm.
Ánh đèn sáng choang trải dài tới ngoài bậc thang. Diêu Ngạn đứng ởnơi nửa sáng nửa tối, cô như nhớ đến hình ảnh Tưởng Nã ức hiếp cô tạibệnh viện, cô nắm chặt điện thoại di động, không hiểu tại sao trái timcô đau nhói.
Bỗng nhiên có hai người chạy rầm rầm trên lối đi khu khám chữa bệnh.Cô họ nhìn thấy Diêu Ngạn từ xa, bà gọi oang oang: “Diêu Diêu!”.
Diêu Ngạn bừng tỉnh, cô đi đến gần bà.
Cô họ lo cháy ruột cháy gan: “Gia đình con không sao chứ? Có bị thương không?”.
Họ vừa nói chuyện vừa đi vào khu bệnh nhân nội trú. Diêu Ngạn vờ nhưbình thản nói: “Không sao ạ. Mẹ với chị con hít nhiều khói nên bác sĩnói phải nằm viện theo dõi, nếu không có gì bất thường thì có thể về”.
Cô họ thở phào. Bà cảm thấy may mắn vì lúc đó Diêu Ngạn và ông Diêu không ở nhà.
Ông Diêu ngồi bên giường bệnh gặp họ đi vào, vội đứng dậy bắt chuyện. Cô họ xua tay: “Anh ngồi xuống, ngồi xuống”. Cô họ tới hỏi thăm bàDiêu.
Bà Diêu đã tỉnh lại, cổ họng bà khô khốc, bà buồn rười rượi nói:“Không sao mà. Tại sợ quá tìm không được cửa nhà, cũng may có người tốtcứu chị và Yên Yên”.
Khi vụ cháy xảy ra, bà đang ngủ rất say, bà không hề hay biết, bà chỉ cảm thấy hơi nóng hầm hập mà thôi. Nhưng vì bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91153/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.