Mặt hồ nổi lên từng xoáy nước, một con côn trùng không rõ tên từ trong hồ đạp nước nhảy lên bờ.
Khu vực này cách xa trung tâm thị trấn lại không có đèn đường, nhìntừ xa giống như rừng núi bạt ngàn. Hồ nước trước mặt khá nhỏ, xa xa làmột căn nhà nhìn như bỏ hoang.
Nông thôn lạc hậu, trong không khí lúc nào cũng thoang thoảng mùiphân bón, tuy vậy thứ mùi khó ngửi kia cũng không thế lấn át được hươngvị thơm ngon của bánh kem. Gió đêm thổi mùi hương ngọt ngào phảng phấttrong khung cảnh âm u, vừa thơ mộng vừa chân thật.
Tâm trạng của Tưởng Nã rất tốt. Anh dùng dao nhựa cắt bánh kem đưađến bên miệng Diêu Ngạn, anh ép cô ăn liền mấy miếng một lúc. Miệng côdính đầy kem, dưới ánh trăng mờ phải để ý kỹ mới phát hiện ra.
Cô nuốt bánh kem, hỏi anh: “Anh nghe trộm tôi và Thẩm tổng nói chuyện?”.
“Nghe trộm gì chứ? Anh quang minh chính đại nghe mà!” Tưởng Nã tỏ vẻkhinh thường: “Cửa lại không dựng bảng cấm đứng. Anh nghe thấy thì trách anh à?”.
Anh nuốt bánh kem xuống cổ họng, nhướn người liếm chỗ kem dính trênmôi Diêu Ngạn. Diêu Ngạn ngả cổ về sau nhưng cô mới vừa ngọ nguậy, miệng cô liền nóng lên. Tưởng Nã thực hiện được ý đồ của anh.
Tưởng Nã quấn lấy cô, ôm cô nói thầm: “Coi như em có lương tâm, biếtanh đối xử tốt với em, không cấu kết với người khác sau lưng anh!”.
Giọng Diêu Ngạn lạc đi, cô lưỡng lự định nói làm vậy là nhằm đối phó Thẩm Quan nhưng cuối cùng cô cũng bối rối nhịn xuống.
Màn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-chien-chinh-doat/91151/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.