Bạch Nguyệt thấy hơi buồn bực, anh quá ngang ngược, không thèm để ý đến ý kiến của cô.
“Em là của anh từ lúc nào, chúng ta cũng không làm chuyện đó.” Cô ngại ngùng giải thích, giọng nói bé dần.
Giọng nói dịu dàng ngữ điệu ngại ngùng, nghe bên tai một vài người giống như dục vọng chưa đủ vậy.Cố Lăng Kiệt đừng xe bên đường.
“Muốn cái đó phải không?” Anh nhíu mày nói, không khiêng dè gì bế cô ngồi lên đùi anh.
Cả người Bạch Nguyệt ngây dại.
Anh nắm chặt tay cô, đặt trên phần hông của anh.
Bạch Nguyệt cảm thấy có thứ gì nằm vừa gọn trong tay mình, giật mình muốn rụt tay lại.
Nhưng anh lại nắm tay cô càng chặt hơn.
“Em hơi vội vàng quá rồi, bây giờ đang trên đường, đợi khi nào đến điểm nghỉ chân làm cũng được mà?” Cố Lăng Kiệt trầm giọng nói.
Bạch Nguyệt có cảm giác như có nỗi khổ mà không thể nói ra, nói chuyện lúng túng lặp lại: “Không phải vậy, em không có ý đó, ý em là… em cái đó, không muốn…, em không phải… muốn, không phải, em không muốn, cái đó…”
Cố Lăng Kiệt nhìn bộ dạng ấp úng của cô cũng rất đáng yêu, cong miệng cười.
Hiếm khi Bạch Nguyệt thấy anh cười nên lần này không thể bỏ lỡ.
Anh áp đầu cô vào mặt anh, hôn mơn man lên đôi môi của cô.
Đôi môi cô rất mềm, giống như kẹo bông gòn vậy.
Bạch Nguyệt giật mình nhíu mày muốn rời khỏi vòng tay anh.
Cô càng cọ quậy càng làm anh thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-vo-den-tan-cung/3226644/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.