Quyền lực của Tiêu Hành không ngừng bị suy yếu, đối với điều này hắn cũng bất lực.
Còn những uất ức Khương Chi Chi phải chịu ban ngày, ban đêm đều trút hết lên người Tiêu Hành.
Ta nhìn sang Ngụy Chiêu Nghi, thấy nàng cũng che miệng cười khẽ.
“Đúng là một phu quân vô năng, thật là một đôi uyên ương khổ mệnh.”
Cuối cùng, vào đêm thứ ba Tiêu Hành bị Khương Chi Chi đuổi ra ngoài, ta sai người dẫn Tiêu Hành đến Ngự Hoa Viên.
Nơi này gần đây trăm hoa đua nở, hương hoa nồng đượm.
Ta bày sẵn một bàn cờ, tự mình chờ Tiêu Hành đến.
“Hừ, ái phi quả thật có nhã hứng.”
Ta cũng bật cười.
“Bệ hạ sao hỏa khí lại lớn đến vậy, chi bằng cùng thần thiếp đối cờ một ván, bình ổn lại cơn giận của bệ hạ.”
Hắn ngồi xếp bằng xuống.
“Như nhi, chuyện của trẫm với Khương gia…”
“Suỵt.”
Ta không ngẩng đầu lên.
“Nếu bệ hạ có thể thắng thần thiếp một ván này, vậy thần thiếp sẽ bảo Thẩm gia xử nhẹ đối với các phạm nhân trong vụ án tham ô lần này.”
Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, cho lui hết những người đứng bên cạnh.
Giờ khắc này hắn không còn che giấu nữa, đôi mắt u ám như muốn nhìn thấu ta.
“Thẩm gia các ngươi rốt cuộc đã biết những gì?”
Ta cười cười.
“Bệ hạ cũng đã lăn lộn chốn triều đình nhiều năm, cần gì phải ngây thơ như vậy. Chi bằng suy nghĩ kỹ lời thần thiếp nói. Ván này nếu bệ hạ thắng, thần thiếp sẽ đem tất cả những gì mình biết nói cho bệ hạ. Dù sao Thẩm gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289453/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.