“Quả nhiên ngươi thích ả Thẩm Quý phi đó! Rõ ràng ngươi từng nói trên đời này chỉ yêu mình ta! Rõ ràng ngươi từng nói sẽ bảo vệ ta!”
“Nhưng từ khi ta vào hoàng cung, ta chỉ thấy sự sủng ái của ngươi dành cho Thẩm Quý phi, ngươi còn có con với nàng ta!”
“Được thôi, ta muốn về nhà, Tiêu Hành, ngươi thả ta về nhà đi! Ta không muốn tiếp tục ở lại cái nơi nát bét này nữa!”
Tiêu Hành cảm thấy Khương Chi Chi trước mắt dường như đã thay đổi, nhìn nữ nhân khóc lóc làm loạn, lần đầu tiên hắn cảm thấy mệt mỏi đến vậy.
“Đứa bé đó không phải là con của trẫm với nàng ta, còn Khương bá phụ, ngày mai trẫm sẽ nghĩ cách, Chi Chi, nàng đừng khóc nữa.”
Trước đây hắn sợ Chi Chi quá ngây thơ, sẽ bị kẻ có tâm dò lời, nhưng bây giờ hắn thật sự không còn cách nào khác.
Tiêu Hành vẫn nói kế hoạch của mình cho Khương Chi Chi, chỉ là có sửa đổi đôi chút.
“Nàng ta… nàng ta lại tư thông với thị vệ! Sao nàng ta có thể như vậy, vì sao ngươi không vạch trần nàng ta?”
Thấy Khương Chi Chi không còn kích động nữa, Tiêu Hành mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chi Chi yên tâm, trẫm sẽ để nàng ta phải trả giá.”
14
Buổi chầu sáng hôm sau, Tiêu Hành liền gây sức ép với Thẩm gia, yêu cầu tạm thời gác lại vụ án tham ô lương thảo.
Vừa có động thái này, trong triều lập tức dấy lên sóng gió ngút trời.
Trong triều dần dần bắt đầu bất mãn với Tiêu Hành.
Trước kia khi sủng ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-tuong-tan/5289452/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.