Mới đầu, Đường Nghênh còn thấy không tin lắm vào lời giải thích của Văn Tinh Diệu. Loại năng lực thần kỳ như của Bạch Lê, trong tình huống thông thường không phải nên giấu giấu giếm giếm, sợ bị bắt đi mổ xẻ để nghiên cứu sao, thế nào mà lại có cả thương với lượng, còn tìm được cả đối tượng thử nghiệm luôn rồi chứ?
Nhưng mà nhìn biểu cảm của Văn Tinh Diệu thì không có vẻ gì là giả vờ, điều này khiến Đường Nghênh nhất thời cảm thấy mơ hồ, lẽ nào sức hấp dẫn của thượng tướng lại lớn đến vậy, có thể khiến Bạch Lê không màng đến an nguy của bản thân, cũng phải làm cho ra kết quả mà hắn muốn à?
Văn Tinh Diệu thấy Đường Nghênh như vậy, biết ngay anh ta lại đang nghĩ đi đâu rồi, há miệng đang định nói thêm gì đó thì lại bị Bạch Lê đưa tay ngăn cản.
"Hay là để tôi giải thích đi." Bạch Lê cúi đầu, vuốt lưng hồ ly nhỏ trong lòng mấy cái, nói, "Đây là quyết định của cả tôi và Văn Tinh Diệu, không phức tạp giống như anh tưởng tượng đâu, tôi muốn giúp anh ta, cho nên giúp thôi."
"Năng lực của tôi có được là nhờ một sự kiện bất ngờ, hay cũng có thể nói là kỳ ngộ, nói chung, bây giờ tôi có thể tu luyện ra một loại khí có khả năng giúp chữa trị chứng đứt gãy gien, loại khí này có thể để người khác hấp thu, do đó ảnh hưởng đến mọi phương diện của cơ thể bọn họ. Cảm giác này, tôi nghĩ Văn Tinh Diệu hẳn là biết rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584972/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.