Mười hai giờ trưa.
Trong phòng ăn biệt thự nhỏ nhà Bạch Lê, truyền đến tiếng nhai nuốt cùng tiếng nức nở nghẹn ngào.
"Hức hức, món móng giò này, sao lại mềm thế không biết, nhai còn có cảm giác đàn hồi nữa chứ! Tôi không phải chưa từng gặm móng giò trong thực tế bao giờ, nhưng mà nó vừa tanh vừa khô không khốc, cho dù trong quảng cáo nói món này dùng thường xuyên có thể giúp thú nhân tăng cơ, nhưng tôi cũng không dám ăn lần thứ hai. Một cái móng giò như vậy, ngốn của tôi đúng 5 trăm tinh tệ đấy, món này mà mang ra ngoài, có bán 5 nghìn tinh tệ thì vẫn có người muốn mua!"
"Áu áu áu, đây là gà xào cay à, vị cay đủ đô, ăn mà sướng hết cả người, thịt gà non mềm, nhai nhai còn thấy như có nước chảy ra, ai nấu món này thế, thật sự thật sự quá đỉnh luôn!"
"Địa tam tiên cũng không tồi, một món mà có thể ăn được cùng lúc mấy loại rau, cà tím, ớt xanh, cả khoai tây nữa, cái nào cũng ngon tuyệt vời! Hức hức, tại sao rõ ràng chỉ là món ăn thường ngay thôi mà tôi lại có xúc động muốn khóc thế này, rất không khoa học!"
"Cả món canh bí đao này nữa! Sụp sụp, uống ngon ghê, tất cả tinh hoa đều nằm trong nước canh, nếu đây không phải là phần của ba người thì một mình tôi cũng có thể uống hết được!"
"..."
Đường Nghênh y như bị Ôn Thần ám, cảm giác như đã thực sự hóa thành một nhà bình luận ẩm thực,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cung-nhan-dan-vu-tru-trong-rau-nuoi-ga/2584970/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.